Tiễn biệt người “gối cuộc đời nghèo ngủ say” PDF In E-mail
13/07/2010

Sau một cơn đau cấp tính, họa sĩ - nhà thơ Nguyễn Văn Sanh, hội viên Hội Văn học -Nghệ thuật Quảng Nam đã đột ngột từ trần lúc 11 giờ 30 phút ngày 10-7-2010, hưởng dương 54 tuổi.

Đến tiễn biệt anh lần cuối trong ngôi nhà nhỏ ở Quán Gò (Thăng Bình), khi nhìn những bức tranh tường loang lổ cùng những xấp giấy đủ loại được dẹp tạm vào một góc để lo tang ma, anh em bạn hữu đều hiểu rằng anh vẫn còn đầy ắp những khát khao sáng tạo... Và, dù biết chặng đường nghệ thuật của anh đến lúc này đã dở dang, đã dừng hẳn lại, nhưng mọi người vẫn tin rằng, trên hành trình đi về miền vô tận, rất có thể anh đang bay, lãng mạn, nhẹ nhõm và thanh thoát... Chuyến đi này là tận cùng đau xót nhưng cũng đẹp lạ kỳ, đẹp như hình ảnh ẩn dụ trong bài thơ ngày nào anh gửi tặng bạn bè: “Lẻn vào giữa mộng hái mơ/ Mơ tan/ Mộng lẻn vào thơ trổ nhành/ Nương nhờ mộng mị mà xanh/ Cỏ hoa kia/ Với đời anh.../ Khác gì?!...” (Hoa cỏ nương nhờ).

Từ một người làm nghề vẽ chân dung để kiếm cơm, Nguyễn Văn Sanh đã dần dà học hỏi để trở thành một họa sĩ thực thụ. Anh vẽ gần như mọi lúc mọi nơi, khi cảm hứng chợt đến. Hết vẽ trên... tường nhà mình, anh lại ra ngồi vẽ giữa chợ, lúc vãn khách hay khi ngồi trông xe nước mía thay vợ. Chỉ có điều, phần lớn tác phẩm của anh chỉ ở dạng phác thảo, bởi cái nghèo và gánh nặng cơm áo cứ quấn riết lấy anh, làm cho anh không đủ dũng cảm để bỏ tiền mua toan, mua cọ, mua màu... Thành ra, gần 20 năm theo nghiệp vẽ nhưng đến giờ anh chỉ có hơn 10 bức tranh hoàn thiện, chủ yếu là bột màu. Lúc còn sống, có lần anh tâm sự rằng mình đã “liều mình” ghê lắm mới có được ngần ấy bức tranh hoàn chỉnh. 

Nghèo túng, nhiều lúc Nguyễn Văn Sanh tự thu mình lại, buồn bã và cô đơn. Nhưng với tranh, với thơ, anh lại luôn bày ra những sắc màu tươi tắn, những câu chữ sáng trong. Tâm hồn nghệ sĩ nơi anh vẫn rất mực hồn nhiên, thật thà nhưng bay bổng, lãng mạn và thậm chí, có khi gần như là... bồng bột. Anh có khá nhiều bức tranh (phác thảo) phong cảnh làng quê bình yên. Anh cũng có không ít những bài thơ dễ thương, ý nhị và chân thành... “Nếu mai duyên nợ không thành/ Anh lên núi thẳm cắt tranh đem về/ Cất nhà nho nhỏ ven đê/ Để em đi chợ xa về ghé chơi/ Đời anh khổ lắm em ơi/ Yêu em đến thế mà trời không thương” (Nếu)... Đôi lúc, cũng thấy tranh anh sẫm màu, nhưng là màu của nghĩ suy, của chiề u s âu thị giác. Đôi lúc cũng thấy thơ anh buồn, bơ vơ, nhưng đó là nỗi buồn hiền lành, an nhiên chứ không hề chua chát. “Anh có một sân ga ngồi ngóng đợi/ Một bến đò ra đứng ngó sông sâu/ Một đường đi qua muôn vạn nhịp cầu/ Một phương trời mây buồn giăng lớp lớp” (Lời xin lỗi của mây).

Bây giờ, Nguyễn Văn Sanh đã đi xa. Nhưng hình ảnh của anh vẫn còn lại trong lòng bạn bè, còn lại với tranh, với thơ. Bạn đọc thân thiết với Tạp chí Đất Quảng đã quen và hẳn sẽ rất khó quên những bức vẽ minh họa đơn giản mà đầy sức gợi của anh. Bạn bè và người yêu thơ đã có trong sổ tay nhiều câu thơ, bài thơ của anh và vẫn thuộc thơ anh... Ở miền vô tận, xin anh cứ ngủ yên, cứ tin và cứ ước ao, như một lần thơ anh bộc bạch: “Tôi là kẻ ước mơ nhiều/ Lại quen gối cuộc đời nghèo ngủ say” (Nhớ làng)...

PHAN CHÍ ANH

Theo Báo Quảng Nam


Tin mới hơn:
Tin cũ hơn:

 
< Trước   Tiếp >

Lịch cắt điện Giá cả thị trường
Giá vàng Tỷ giá ngoại tệ
Xổ số Truyền hình
Thời tiết Chứng khoán
Email:
ailinhkt@qrt.com.vn
quockt@qrt.com.vn